Ngốc

Sao em ngốc thế?

 

 

hôm sn m
t nhìn khiết làm đồ ăn rồi bắt chuyện với ô bà m. t còn nghĩ chắc K phải yêu m lắm kiểu cố gắng lắm ý. rồi dọn dẹp các thứ. hoặc chắc t là đứa con gái đ biết làm gì nên hôm đấy t phục K thật

Vài dòng cho những ngày xưa cũ

Đi trên đường về nhà, nước mắt nước mũi cứ rơi, phải cố gắng lắm mới không để mọi người ở nhà nhìn thấy.

Bên nhau lâu vậy, làm sao mà có thể không buồn chứ?

Sống với nhau như một thói quen, giờ đây xa nhau rồi, chẳng biết ngày mai sẽ như thế nào nữa. Những câu hỏi cứ hiện lên đầu mà tìm mãi chả có câu trả lời.

Rồi ngày mai, khi nhìn thấy Khiết tay trong tay với ai khác, liêu mình có phát ghen?

Ngày mai, ai đưa em đi học, ai ăn cơm với em, ai còn ôm em hôn em mỗi khi tối về, ai còn thương em, chắc không phải mình thì cũng sẽ là một ai đó rất tốt rất tốt mà thôi.

Liệu mai này lớn lên rồi, em có lấy được một người thương em thật sự, ôm ấp và che chở em nữa hay không, liệu có bao giờ em có bao giờ bị ai đó đối xử như Gia Đức đối xử với em không? Anh muốn là người có thể bảo vệ em đến tận sau này, nhưng mà cũng chả thế nữa.

 

Ngày mai, đi học với em anh sẽ phải đối mặt với em như thế nào nhỉ?

Lần thứ hai khóc vì một cô gái, lần trước là ngày Triệu Hải về mà phải chia tay Lồng. Rồi lại cứ lục lục email chia tay của Lồng, đọc lại mà buồn ghê gớm. Rồi lại một cô gái sẽ khép lại, nhưng mình hiểu mình trân trọng những tình cảm với họ hơn bao giờ hết.

 

Buồn thật buồn. Những hình ảnh trước đây cứ hiện về trong tâm trí anh mà chắc còn lâu anh mới quên được.

Cưỡng hôn ai tại nhà cũ. Uống bia với ai trên sân thượng. Được ai đó ôm những mùa đông thật lạnh. Ai đó trách anh đấm đấm vào người anh khi gặp bà nội tại nhà. Ai cứ tranh đồ của anh mỗi khi anh chơi. Ai đó cứ gục vào anh tại quán Pes. Ai đó cứ thèm hôn anh ôm anh như con mèo con ở kí túc xá. Ai đó cứ đòi ăn thịt ăn kichi ăn cơm gà suốt ngày. Ai đó mong ngóng anh về nhà như đứa trẻ con mong ngóng mẹ về hằng ngày. Ai đó chuản bị bài tập, chuẩn bị thời khóa biểu đăng kí tín chỉ cho anh. Ai đó cứ …

 

Anh buồn nhiều quá. Nhưng hôm nay, anh lại chả kéo tay em hay gọi em lại hay hôn em. Anh nhớ em nhiều và còn nhớ em rất nhiều.

Nhưng trái tim anh cũng chả thể chịu thêm những đớn đau nhiều hơn nữa.

Có thể 5 năm sau rồi ngày nào đó anh nghĩ lại giây phút này, anh sẽ rất nuối tiếc. Nhưng trời cho ta một chữ duyên, mà ta chẳng thế giữ, biết làm sao?

nếu cho anh cơ hội, anh vẫn muốn được quay về ngày cuối tháng 9 đó để được gặp em.

 

 

Tiền 20

10350446_1581667182083580_9074112933549650239_n

 

“Em kề vai tôi ngồi bên thềm, bỏ lại đằng sau những khúc quanh co và cám dỗ để quay về
Ở đó có tôi với em
Này đây tiếng gọi rất mềm
Thổi ngọn lửa bừng trong mắt thêm sâu
hẹn ước ngày tháng rất xa”

Chết

Sống không bằng chết. Coi như chết rồi đi.

Địt mẹ, đi giữa sa mạc và chờ cái chết không phải là điều tệ nhất. Tệ nhất là khi tưởng gặp một hồ nước, hoá ra chỉ là ảo vọng.

Anh sẽ chả bao giờ có thể quên được hình bóng em.

Sợ mất em

Cảm giác không còn là thứ gì đó choáng ngợp như ánh hào quang ngày đầu mới gặp.

Cảm giác bây giờ bình yên và gần gũi hơn nhiều rất nhiều.

Phải trải qua vài cuộc tình vừa đủ, mới hiểu hết gìn giữ em quan trọng như thế nào với anh.

Càng bên em, càng sợ mất em rời em hơn bao giờ hết.

Yêu em rất nhiều.

ai đó nói về Khiết của tôi

cứ bình tĩnh, cô gái đó là cô gái tốt, cô ấy sống rất tình cảm, đôi mắt của cô ấy có màu của nước mắt, cách cô ấy nhìn chứa nhiều tâm sự, ở bên cô ấy và chăm sóc cho cô ấy thật nhiều nhé, chú ý lắng nghe và cảm nhận nước măt và nụ cười của ng mình yêu. Nước mắt rơi đôi khi là do nụ cười, cảm nhận của t về cô gái đó rất nhiều. cô ấy không phải là ng tài giỏi nhưng cô ấy thực sự rất khá, thông minh, nhiệt huyết, sống có đam mê. thời gian t vs cô gái này tiếp xúc không dài, toàn tiếp xúc ở phòng thi là chính, đó là một phần t cảm nhận dc khi nhìn thấy cách vuốt tóc, cách đẩy vai, cách đưa mắt nhìn và cách hạ mi

Cái tôi

Những ngày gần đây, toàn gây sự với Khiết. Thực ra vui cũng có, nhưng biết cả hai đôi lúc vẫn khó chịu nhau nhiều.

Thực ra, sau chuyện hôm đấy, mình chỉ sợ rằng sẽ trưởng thành muộn mà chả yêu được Khiết. Thấy đàn ông phải lớn hơn đàn bà dăm ba tuổi, để họ có thể trưởng thành và chăm lo cho người phụ nữ của mình.

Thành ra, anh lại cứ hâm hâm dở dở trách mắng gây sự với em. Đến lúc tối, em nói dăm câu “em thích chơi Hayday vì hằng ngày nó mua quà cho em này, nó cho em tiền này..”

Câu nói vu vơ mà chạnh lòng ghê. Đến noel anh còn chả có quà cho em, cũng chả thể hay dẫn em đi ăn cái nọ cái kia cho em thoải mái hơn. Anh biết Khiết chả bao giờ quan trọng tiền bạc cả, đó là lý do anh yêu em. Nhưng mà nhìn em ăn uống không được ngon, anh cũng chạnh lòng chứ. Thương em vô cùng..

Nhìn anh Toản mua quà cho Thuận, lúc đấy anh buồn vì chả kiếm được cho em đồ gì. Buồn. Nhục nữa. Thương em. Anh muốn cho em cuộc sống đủ đầy hơn nhiều.

Xong rồi cái cách anh làm lại là trút giận lên em, chì chiết em.. Anh chả hiểu sao anh lại làm như vậy nữa?

Nhiều lúc anh cảm giác anh đang giết chết mình vì đống áp lực tự tạo ra.

Ngày nào đó, anh hứa sẽ kiếm cho em cuộc sống đủ đầy hơn. Anh sẽ cố gắng trương thành thật nhanh thật nhanh. Khiết chờ anh nhé?

Những ngày bận rộn

Những ngày cuối năm, vì bận rộn công việc mà chả thể bên nhau nhiều như trước.

Không gặp em, cuộc sống anh như thể thiếu thốn vô cùng. Những ngày mới yêu, anh không nói, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ rằng chúng mình có thể bên nhau lâu dài.

Nhưng bây giờ, anh hiểu, thiếu em sẽ là điều anh không bao giờ muốn. Ban đầu, anh nghĩ em sẽ đi qua cuộc đời anh như biết bao biết bao cô gái khác. Thực ra, cuối cùng, sự ân cần, cảm thông, chia sẻ; những nụ hôn, những vòng tay thật chặt; những giọt nước mắt và cả những nụ cười, những điều em chờ đợi và hy vọng, từng thứ từng thứ, từng chút từng chút làm anh dịu đi cái tôi kiêu hãnh và sự ích kỉ của mình, làm anh mạnh mẽ những lúc anh yếu mềm và dịu mát như những dòng sông mỗi khi anh nổi cơn cuồng nộ.

Anh mong Khiết luôn ở bên anh, hơn bao giờ hết.

Anh hiểu những ghen tuông, những phút giây thiếu suy nghĩ, những sự ích kỉ của em, thực ra đều bắt đầu từ tình yêu vô hạn mà em dành cho anh.

Anh thấy anh là người đàn ông may mắn nhất trên thế giới, khi có em bên mình.

Yêu em nhiều hơn cả những gì anh có.

Hà Nội, ngày 21 tháng 12 năm 2015

Anh đã mất chi anh đã được gì?

Hôm qua, Khiết khóc. Khiết oán anh “tại sao khi yêu em, anh còn gọi tên người khác?”

Khi em đang nằm ôm anh, em thỏ thẻ bảo rằng “em xin lỗi vì nhắn tin với H. Em xin lỗi vì làm Kin buồn. Xin lỗi Kin. Kin tin em nhé, em không bao giờ phản bội Kin đâu”

 

Ai đó có thể thấy em không phù hợp, nhưng tại sao em cứ hoàn hảo với Kin đến vậy?

Anh chỉ muốn bọn mình yêu nhau mãi bên nhau mãi mà thôi.

 

Phải chăng anh đã mất giấc mơ

Mất tiếng ve và những mùa dưa chín
Anh đã mất cả mây qua lòng giếng
Cả tiếng gà hẻm núi cả cơn mưa?

Mất những tiếng rung mơ hồ mà biết gọi người đi
Mất niềm tin vào chiếc thuyền buồm trắng
Mất đom đóm đầm sâu mất nụ cười phố vắng
Mất bài thơ trao tay nhỏ em cầm.

Giờ lạnh tanh anh không còn xao động nữa
Không nỗi buồn không cay đắng không niềm vui
Khổ đau hôm nay không như khổ cũ
Nỗi lo âu cũng khác hẳn xưa rồi.

Anh đã cho nhiều, anh đã phải lãng quên
Người ta chê anh nhiều lưu luyến quá
Anh gắng gượng nghe theo anh vứt bỏ
Bao kỳ diệu chân thực thuộc về anh.

Mất hạnh phúc rồi ư, nhưng anh cần chi hạnh phúc
Hai tiếng xa vời hiểu rõ nghĩa từ lâu
Ừ thì ngẩn ngơ anh đành nhận thế
Giọt lệ trong không tủi hổ gì đâu.

Anh chẳng mang cho đời những tiệc vui ảo ảnh
Nỗi buồn chân thành đời chẳng nhận hay sao?

Cái bay thợ nề sinh ra để dựng xây
Anh sinh giữa ngày lo âu bề bộn
Bàn tay phải trồng, đôi vai phải gánh
Anh có ngại chi anh đã hiểu rồi
Anh vẫn còn nguyên cái tính chất của đời.

Anh đã được vầng trán cao, được cái nhìn trí tuệ
Được rèn đi như luống đất được cày
Anh đã khổ đau, khổ đau dài hơn số tuổi
Vẫn trong lành khi em đến cầm tay.

Dẫu chẳng lấy về tất cả cho anh
Em vẫn như sông rộng tốt lành
Em mà ngọn gió chiều nức nở
Em mà ngày xưa run rẩy cả lòng anh
Em đã tới giữa mưa dầm nắng lửa
Dẫu anh mất nhà ga êm đẹp đó
Vẫn còn con tàu chuyển bánh đi xa
Anh đã mất ngôi sao trên mái nhà
Anh vẫn còn ngôi sao ngoài cửa sổ
Và nếu mất em rồi anh vẫn còn đôi mắt của em.

 

in the mood for love

Anh đã kể quá nhiều về những chuyện buồn. Mỗi khi thế, em lại thương Kin, lại tha thứ cho Kin. Anh chỉ cảm thấy rằng mình cứ tỏ vẻ thương hại quá nhiều, và anh luôn không thích thế. Anh sợ rằng sẽ yếu đuối thật nhiều, nhiệm vụ của anh là mạnh mẽ để em dựa vào, chứ không phải ngược lại.

Anh nhận ra rằng quy luật mọi thứ thật mệt mỏi, anh phạm lỗi, anh phân trần, em tha lỗi cho anh, và lại như thế.

Anh thực sự kể những câu chuyện chỉ để em hiểu rằng, anh muốn chia sẻ nó với em, để em hiểu rằng tại sao Kin lại như vậy, chứ không phải để em thương hại anh, anh mong thế.

Anh bảo với Khiết, hôm nay anh mới hiểu hạnh phúc là như thế nào. Thì ra hạnh phúc không phải là việc anh kiếm thật nhiều tiền, hạnh phúc không được làm bằng việc anh cho em một cuộc sống đầy đủ, hạnh phúc không phải là giữ chặt em độc quyền cho riêng mình.

Mà  hạnh phúc là sự quan tâm. Hạnh phúc là sự san sẻ. Hạnh phúc là sự sẻ chia. Hạnh phúc là cùng bên nhau vượt qua những khốn khó và thách thức. Hạnh phúc là cùng nhau chinh phục những đỉnh cao của cuộc đời.

Giờ anh mới hiểu. Anh nhận ra rằng, sự không vẹn toàn của anh ở đâu. Anh không muốn kể, nhưng cứ mỗi khi anh nghĩ anh không vẹn toàn để yêu em, anh lại khóc. Vì anh luôn cảm giác em có thể yêu người tốt hơn anh. Nhưng anh không thể buông tay em ra được. Anh xin lỗi, xin lỗi hàng vạn hàng ngàn lần, anh xin lỗi.

Anh thật tệ.

 

Càng yếu đuối, anh lại càng khao khát trở thành kẻ mạnh.

Càng tổn thương, anh lại càng muốn làm tổn thương người khác.

Càng không tin tưởng thế giới, anh lại càng sợ phải đặt niềm tin nơi ai.

Anh làm em tổn thương quá nhiều. Hóa ra, tất cả những điều đó, chỉ là phản ứng của một đứa trẻ con. Anh chỉ là kẻ ích kỉ tột cùng và luôn làm đau người khác.

Hôm nay anh mắng em. Anh không hiểu tại sao anh lại làm thế.

Hôm nay anh chì chiết em. Anh chả hiểu tại sao anh lại làm thế.

Hôm nay anh tổn thương em. Anh làm em tổn thương hằng ngày. Và anh luôn không hiểu sao lúc đó anh lại làm thế.

 

Tại sao anh lại không thể toàn vẹn nhỉ? Tại sao cuối cùng anh vẫn để làm người mình yêu đau lòng nhỉ?

 

Rốt cuộc, anh vẫn chả thể giữ được hạnh phúc cho người mình yêu. Anh xin lỗi.